Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2025

 TA ĐÃ GIÀ CHƯA...



Sáu mấy xuân ư liệu đã già

Đôi vai vẫn gánh việc quốc gia

Cơm nhà cứ thổi tù và tổng

Mặc vợ mè nheo vẫn cười khà


Bạc trắng đầu râu có phải ta

Yêu đời mải miết với thơ ca

Đôi chân vẫn bước đi muôn nẻo

Sức khỏe hình như xuống cấp hà


Luôn sống yêu thương giữa mọi người

Cho dù vất vả mãi luôn tươi

Tinh thần phẩm chất người chiến sĩ

Bão tố phong ba vẫn mỉm cười...

 CÔ ĐƠN

 

"Ta cô đơn

Người cô đơn” *

Như hai chiếc lá bên đường 

… mồ côi!

Tháng năm 

vắt mật dệt lời

Hương đồng cỏ nội, đầy vơi 

… nỗi lòng!

 

Cuộc đời

Chua khế, chát sung

Từng mơ 

muối mặn cay gừng 

thắm duyên

Trời xanh, 

bắt tội bến, thuyền

Kẻ dòng sông cũ

người miền tuyết băng!

 

Hạ huyền

Trăng lệch đường trăng

Bài thơ dang dỡ 

trăm năm gối đầu 

Kiếp tằm

mong trả nợ dâu

Nẻo tình

Sợ bước nông, sâu 

... Cuối chiều!!!


 TÌNH THƠ


Phải rồi anh vẫn nợ em

Khất lần mãi đã thành quen khất lần

Bẵng đi ngần ấy mùa xuân

Sông kia bên lở, bên cần bồi cao

Mái chèo khua động trăng sao

Mỏi mòn bến đợi cắm sào Trương Chi

Thời gian nhỏ giọt lâm ly

Chút tình vương vấn kẻ đi người chờ

Tình tôi đâu có hững hờ

Như dòng sông vẳng tiếng đò sang ngang

Mười hai bến nước mênh mang

Sông mê lỗi hẹn em làm khổ tôi*

Khổ tôi ngần ấy năm trời

Bây giờ trở lại gặp rồi tịnh không

Tịnh không duyên nợ chất chồng

Tịnh không em đã theo dòng nước xuôi

Em gây lên chuyện động trời

Thì ra em đến với người cạnh tôi

Tình thơ anh trả cho trời

Còn đâu bến đợi sông thôi hẹn hò


Thơ :Dương Văn Cường

*(thơ nguyễn bính)


 NHỚ XƯA


Giá như đừng có ngày xưa

Để tôi khỏi nhớ những trưa nắng hè

Lá sen làm tán lọng che

Nồm nam đón gío  bờ tre cuối làng

Bạn bè chẳng kể giàu sang

Buồn chung,vui góp chưa màng lợi danh

Nhiều khi chỉ mấy quả xanh

Cũng rôm rả cũng ngon lành cả trưa

Ngày xưa đâu? những ngày xưa

Tôi đi tìm khắp mà chưa thấy nào

Cá cua đánh dậm bờ ao

Khung trời xanh thẳm nắng chao  nhạt nhòa

ngoài vườn bưởi đã ra hoa

Ngày xưa có bóng mẹ ra sân vườn

Bạn trèo hái quả cành vươn

Hồn tôi về lại góc vườn nhỏ xinh

Hoa cải sao cứ vô tình

Để cho tôi đứng một mình ngẩn ngơ

Chiều quê sắc tím xa mờ


Lời thề xưa hoá câu thơ nửa chừng


Dương Văn Cường