BÀI THƠ VỀ HƯU
(tác giả: Dường Văn Cường)
Cứ ngỡ chẳng kịp hưu
Đã phải về với đất
Thể mà ơn trời phật
Này đã tuổi hưu rồi
Về hưu về hưu thôi
Chia tay đồng nghiệp nhé
Chia tay thời trai trẻ,
Ta sang trang cuộc đời
Như chiều đầy lại vơi,
Trăng tròn rồi trăng khuyết
Bao nhiêu năm khó nhọc
Nay đời cho thảnh thơi
Hưu khoái lắm người ơi,
Sao lại không thích nhỉ
Về hưu vừa được nghỉ
Lại còn được trả lương
Về cuộc sống đời thường,
Có gì mà sốc nhỉ
Lương ít đi một tí,
Nhưng nhiều lắm tự do
Về hưu chẳng âu lo,
Bỏ lại sau tất cả
Kệ tranh giành đấu đá
Kệ tị hiềm ghét ghen
Kể cả những bon chen
Lợi danh và quyền chức
Ta được về cõi thực,
Ta được ta là ta
Chẳng sợ người dày la
Chẳng bị ai quản lý
Muốn làm gì tùy ý
Muốn đi đâu thì đi
Sáng ra chẳng vội chi
Nắng mưa gì cũng mặc
Chẳng lo đường ùn tắc,
Chẳng sợ đi muộn giờ
Về hưu có đâu ngờ,
Thành người oai đến thế
Lên xe được nhường ghế
Được giảm vé tàu xe
Về hưu gặp bạn bè
Sao mà vui vui lạ
Về hưu mình giàu quá
Thành tỷ phú thời gian.
Tĩnh tại và cư nhàn
Để rồi ta ngẫm lại
Những ngọt bùi đã trải
Những cây đắng đã qua
Về hưu cũng nghiệm ra
Người nghĩa tình tử tế
Về hưu hay lắm nhé
Trang đời mới bắt đầu
Còn bao điều rất tuyệt
Về hưu rồi mới biết
Về hưu mới nhận ra
Hãy sống chính là ta,
Bao dung và nhân ái
Sao cho chẳng phí hoài
Những tháng ngày còn lại.