MỘT THỜI
Đã gần năm chục năm rồi
Ai ngờ vẫn có một người thương Tôi
Gần nhau có hai năm thôi
Tình cảm chia rẽ Em - Tôi hai đường
Ngày Tôi trở lại hậu phương
Tìm mà chẳng gặp người thương thuở nào...
Trời sui, Đất khiến làm sao
Lại đưa Em đến, trả vào tay Tôi
Là Em ? Em thật đây rồi !
Người mà Tôi đã một thời nhớ thương
Em Tôi, tóc đã pha sương
Vẫn thơm hương bưởi vấn vương lòng người
Tôi xin cảm tạ ông Trời
Hôm nay lại để cho Tôi gặp Mình
Một thời đậm nghĩa, đậm tình
Một thời cùng khóa học sinh...một thời !
Dương Văn Cường