Thứ Ba, 24 tháng 11, 2015

ĐUA ĐÒI

ĐUA ĐÒI

Em thấy người say em cũng say
Nhà nghèo em cứ tính loay hoay
Ti vi,tủ lạnh, đồ tây,nhật
Cán cuốc hỏng rồi em chẳng thay

Em thấy người sang em cũng sang
 Xe xanh,xe đỏ cũng huênh hoang
Bán vàng cha mẹ, rồi vay mượn
 Nhà cũng bán xong,em bỏ làng

Em thấy người phô em cũng phô
Tay không bắt giặc dựng cơ đồ
Quần là áo lượt em đi mượn
 Gạo thiếu vét hòm em chẳng lo

Em thấy người chơi em cũng chơi
 Mô đen sành điệu nhất trên đời
 Khen chê bình phẩm nghe cũng trội
Chẳng nghĩ thân em sắp hỏng rồi

 Quét dọn đi em sạch cửa nhà
Dọn luôn ảo tưởng thói xa hoa
Ta nắm tay nhau về hiện thực
 Hạnh phúc mồ hôi sẽ nở hoa

Thơ:Dương Văn Cường
Uông bí:24/11/2015
Ảnh intenet.

Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2015

ĐIỆN MÀ EM

Bài gửi tập san hoa điện quí 4 /2015

ĐIỆN MÀ EM

Xưa không điện,đèn dầu leo lét cháy
Phành phạch quạt mo kẽo kẹt giường tre
Ngổn ngang người trần trụi giữa đêm hè
Mái thấp lè tè tiếng oe oe con trẻ

 Một thị xã những thợ thuyền  lủi thủi
Sớm tối đi về cặm cụi cầm hơi
 Vợ thương chồng roi vọt một đời
 Chồng thương vợ một kiếp người lưu lạc

Nay có điện thành phố bừng tiếng nhạc
Nam khê ,trưng vương,quang trung hóa rồng bay
Tiếng nhạc tiếng cười quyện cùng tiếng máy
 Nhà cao tầng điện sáng đủ màu say

Em diện thế tấm áo dài thắt đáy
Đi bên chồng vẫn nhớ thuở lắt lay
Ôi hạnh phúc chớ quên ngày máu chảy
 Những tủi hờn chắp cánh điện ta bay.

Thơ :Dương Văn Cường
Uông bí :23/11/2015

Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2015

Cảm ơn em ở phương xa
Trời se se lạnh gửi quà tặng anh
Chữ em viết đẹp như tranh
Gặp miền sông lặng chắc anh ấm lòng
Thơ:Dương Văn Cường
Uông bí:11h47 ngày 14/11/2015

VÀNG DANH

VÀNG DANH

Một vùng đất một vùng than
Vượt qua mưa nắng gian nan một vùng
Mùa hè nắng đỏ bụi tung
Mùa mưa xối xả ngập khung chân trời
 Một vùng núi một vùng đồi
Một vùng gắn bó một đời yêu thương
 Mối tình nặng những vấn vương
 Quê em như thể quê hương chính mình
 Vàng Danh ơi nặng nghĩa tình
 Xôn xao phố mỏ lung linh than vàng
Con đường thợ mỏ xốn xang
 Tiếng còi cập bến âm vang núi đồi
Than đen vẫn ánh tinh khôi
 Mùa than vẫn nở trên môi nụ cười
 Một vùng đất nặng tình người
 Tươi xanh câu hát xanh tươi rừng trồng
Tình yêu đằm thắm mênh mông
 Quê em mảnh đất rực hồng bình minh

 Thơ: Dương Văn Cường
Uông bí:12/11/2015



Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2015

CHỚM ĐÔNG

CHỚM ĐÔNG
Hôm nay trở gió sang đông
 Có người bạn gái không chồng buồn thay
Ước gì như đám cỏ may
Bay theo ngọn gió bám đầy áo em

Thơ:Dương Văn Cường
Ân thi:1/11/2015