QUÊ CŨ
Ta về quê cũ mùa xuân
Bến trơ đá sỏi, nhọc nhằn đò ngang
Chân đê sót vạt cải vàng
Cánh cò lấm láp, lang thang bãi bồi!
Gió đông níu bóng mẹ tôi
Mong manh áo bạc, ngụp trồi đồng sâu
Nón mê tuột cạp trên đầu
Cha tôi khuya sớm, theo trâu cày bừa!
Ta về đứng cạnh dậu thưa
Hoa dâm bụt đỏ, nắng mưa ngõ gầy
Ao bèo rô giếc còn đây
Chắc là tê tái những ngày rét khan!
Tìm về với cội thời gian
Hanh hao giữ lại một lần riêng ta
Vắng người sóng cứ ngân nga
Đò xưa, bến cũ khúc ca đượm buồn!
Bếp nào mờ mịt khói tuôn
Còng lưng bụi chuối, gió luồn lũy tre
Thoảng mùi dong chóc ngoài hè
Rêu phong vách đất, màu quê một thời!
Mùa xuân, ngóng én đan trời
Sao nghe quê cũ ngược xuôi trong mình
Về chốn ấy, vẫn lặng thinh
Buông tay, để lại tự mình trách xuân!
Dương Văn Cường
