Thứ Năm, 14 tháng 8, 2025

 ĐƯỜNG LÀNG 


Làng quê cái thuở mẹ tôi

Đường làng là vậy trời ơi hỡi trời 

Đường làng chị dắt đi chơi

Dung dăng, dung dẻ cõi trời chao nghiêng.

Đường làng hằn dấu chân quen

Mới nhìn qua đã biết thêm tính người

Đường làng đom đóm ma trơi 

Chập chờn nỗi sợ để người đụng nhau

Đường làng nhăn nhúm nỗi đau

Lá tre rụng, dép mo cau vẹt mòn

Đường làng vương rạ vãi rơm

Hạt thóc rớt cũng lên cơn nõn nà

Con trâu lạc biết về nhà,

Chó chạy loạn cũng tìm ra lối về

Bướm vàng bay rợp đường quê

Bê non nhảy cẫng,cành tre vít chiều.

Tay bà xách nước liêu xiêu

Tưới gốc mướp đắng, ớt tiêu cực lòng

Chiều hoàng hôn gái xa chồng

Để rồi thắc thỏm, đứng trông hao gầy

Đường làng rê thóc lép bay

Lệch nghiêng dáng mẹ trời gầy lêu khêu

Đường làng ở tuổi đang yêu

Bông hoa giẻ cũng thả diều mùi hương

Chàng hoàng tử , cô lọ lem

Phân trâu rãi ngõ, cũng nên hẹn hò

Đường làng ai lấy, ai cho

Để ai lạc lối bây giờ hỡi ai

Ta như đứa trẻ lạc loài 

Về làng bẩn thẩn nhớ ai hỡi đường

Đường làng biết mấy thân thương

Hình dung bóng mẹ vẫn thường đi qua

        


DƯƠNG VĂN CƯỜNG