Thứ Năm, 25 tháng 2, 2016

TÌNH THƠ

TÌNH THƠ

Phải rồi anh vẫn nợ em
Khất lần mãi đã thành quen khất lần
Bẵng đi ngần ấy mùa xuân
Sông kia bên lở, bên cần bồi cao
Mái chèo khua động trăng sao
Mỏi mòn bến đợi cắm sào Trương Chi
Thời gian nhỏ giọt lâm ly
Chút tình vương vấn kẻ đi người chờ
Tình tôi đâu có hững hờ
Như dòng sông vẳng tiếng đò sang ngang
Mười hai bến nước mênh mang
Sông mê lỗi hẹn em làm khổ tôi*
Khổ tôi ngần ấy năm trời
Bây giờ trở lại gặp rồi tịnh không
Tịnh không duyên nợ chất chồng
Tịnh không em đã theo dòng nước xuôi
Em gây lên chuyện động trời
Thì ra em đến với người cạnh tôi
Tình thơ anh trả cho trời
Còn đâu bến đợi sông thôi hẹn hò

Thơ :Dương Văn Cường
Uông bí:25/2/2016
*(thơ nguyễn bính)

Thứ Năm, 18 tháng 2, 2016

Anh tưởng

ANH TƯỞNG

Anh tưởng em là rượu
Để cho lòng anh say
Anh tưởng em là mây
Để anh là ngọn gió
Anh tưởng em cứ nhận
Để anh là người cho

Nhưng em không là rượu
Để  mang nỗi đắng cay
Em cũng không là mây
Để sắc màu thay đổi
Em cũng không dám nhận
Để nợ anh suốt đời

Em chỉ là em thôi
Như hương đồng gió nội
Như sương sớm trong lành
Như hương bưởi hương chanh
Hương tình em trao anh
Không thể nào so sánh

Thơ:Dương Văn Cường
Uông bí:18/2 2016

Thứ Năm, 11 tháng 2, 2016

Mùng ba

MÙNG BA
Mùng ba gói ghém hóa vàng
Còn tôi lượm chút tình mang trao đời
Bạn tôi nhà ở lưng đồi
Cỗ ngon rượu ngọt xa xôi mời về
Thương nhau tựa gốc bồ đề
Tình như ngọn gió tỉ tê ầm ào
Tình em gửi trọn phương nào
Mùng 3 khắc khoải gõ vào tim tôi
Thơ: Dương Văn Cường
Uông bí:10/2/2016(mùng ba tết bính thân)

Mùng hai

MÙNG HAI
Mùng hai nắng đẹp tỏa muôn nơi
Cảnh tết đào mai thắm rộ trời
Dân vẫn đi chùa tung tiền bạc
Cây còn quyện đất nẩy mầm tươi
Nào giò thịt bánh bừng tay cởi
Lạc đỗ măng nem nở miệng cười
Áo mới em khoe chen chật lối
Mùng hai vời vợi  nắng chiều rơi
Thơ : Dương Văn Cường
Uông bí: 9/2/2016(mùng hai tết bính thân)

Mùng một

MÙNG MỘT
Mùng một ra cửa ngắm mây
Trông trời nam bắc đông tây mà thèm
Trong nhà hoa quả giò nem
Ngoài đường chỉ có một em thẫn thờ
Muốn mời em một câu thơ
Sớm mai mùng một ta giờ sợ rông
Thơ: Dương Văn Cường
Uông bí 8/2/2016

Thứ Hai, 25 tháng 1, 2016

CUỐI CÙNG

CUỐI CÙNG
Em ơi tờ lịch cuối cùng
Một năm khép lại lùng tùng qua đi
Dẫu rằng tiếng bấc tiếng chì
Thì hoa vẫn nở mỗi khi xuân về
Biết rằng hè đậy đông che
Thì cơn gió buốt vẫn kề đêm đêm
Hạt xuân rắc bụi trước thềm
Một cơn gió thoảng nỗi niềm ưu tư
Tự tình tình tự xuân thu
Nhị kỳ đỏng đảnh lời ru cháy lòng
Vẫn còn là tiết mùa đông
Vẫn còn rét vẫn mưa giông vẫn còn
Xuân về từ cội từ nguồn
Giao thừa con khỉ sắp dồn sang canh
Ơ kìa em,ơ kìa anh
Bốn bể sóng bốn bể tình đầy vơi
Tay nâng chén rượu chuốc đời
Nàng xuân ơi cạn chén cười cùng ta
Thơ:Dương Văn Cường
Uông bí :26/1/2016





Thứ Ba, 29 tháng 12, 2015

ĐỢI
Mắt mù hát xẩm đợi người thương
Anh lại theo ai ngàn dặm trường
Năm đợi thân này nay hóa đá
Tháng chờ tình ấy đã phai hương
Hà giang núi đá vây khắp hướng
Quyết chí theo trai đủ mười phương
Từ thiện trong lòng như có lửa
Trăm ngàn cực khổ lắm tai  ương
Thơ :   Dương Văn Cường
Uông bí:29/12/2015