ĐỜI NGHÈO
Đã nghèo lại gặp cảnh bão giông
Mong manh nón lá, áo nâu sồng
Cà tàng xe rách chở lồ không
Quyết vượt hiểm nguy sợ con trông.
Dương Văn Cường
QUÊ TÔI
Quê tôi đồng lúa xanh xanh
Con đê uốn khúc bao quanh xóm làng
Quê tôi những buổi chiều vàng
Lung linh nắng lụa ngân vang tiếng cười
Quê tôi Đa Lộc quê tôi
Đẹp như thiếu nữ ửng đôi má hồng
Quê tôi một dải mênh mông
Lúa ngô mượt óng ruộng đồng phì nhiêu
Quê tôi thư thái cảnh chiều
Dòng sông êm chảy mái chèo nhẹ đưa
Quê tôi sau lũy tre thưa
Mái trường ngói đỏ mới vừa dựng xong
Quê tôi những sớm mai hồng
Buồm khoe cánh bướm giữa dòng ngược xuôi
Quê tôi quê của bao đời
Cần cù chịu khó yêu người thiết tha
Quê tôi dưới ánh trăng ngà
Xóm làng rộn rã tiếng gà gáy đêm
Quê tôi ấm áp êm đềm
Lúa nhiều áo trẻ mang thêm sắc mầu
Đồng giang ơi dải sông sâu
Đắm vần thơ để mang sầu lòng ai
Nơi sinh chỉ một không hai
Rảnh rang ta lại viết bài thơ quê.
Dương Văn Cường
VỀ QUÊ
Nhớ quê ta lại tìm về
Bánh đa, bánh đúc làng nghề Trà Nhang
Đa lộc xưa bến đò ngang
Buồn vui một thuở gian nan một thời !
Về tìm cánh võng à ơi
Hương quê, hương mẹ một trời nhớ thương
Về tìm lối nhỏ quê hương
Tiền xu đánh đáo, nước tương dầm cà
Về tìm bóng mẹ bóng cha
Chợ thi Hạ lễ quê ta nghĩa tình
Về tìm trường cũ lung linh
Nụ cười e ấp, cô mình ngày xưa !
Về tìm tiếng hát đò đưa
Đêm khuya hương nhãn thoi đưa canh dài
Về tìm hương khói bếp ai
Những ngày đói khổ " luộc khoai " ngày nào !...
Bây giờ đường lớn nhà cao
Còn đâu lối nhỏ dạt dào xưa ơi ?
Bây giờ xe mới lên đời
Còn đâu xe đạp một thời không phanh !
Còn đâu hương khói nhà tranh
Quê ta đổi mới trưởng thành vươn lên
Lung linh điện sáng về đêm
Trường làng, cổng chợ cao thêm, đủ đầy !
Mừng quê, càng nhớ những ngày
Những ngày gian khổ những ngày gian nan
Bâng khuâng ngắm xóm nhìn làng
Rưng rưng cười, khóc hai hàng lệ rơi..!!!
Bạn ơi dù ở cuối trời
Tết này thu xếp về chơi một lần
Dương văn Cường
HỌP LỚP
Mùng một tháng Chín đến rồi
Cho ai rung động chơi vơi cõi lòng
Lại khao khát lại bồng bềnh
Lại thương lại nhớ lại mong lại chờ
Lại chênh chao lại vu vơ
Nỗi buồn hưu hắt bao giờ mới quên
Xa nhau thương lắm từng đêm
Tâm tư giấu kín gọi tên một người
Lá thư xưa viết nửa vời
Nhớ thời trò gọi thưa thầy thưa cô
Nghĩ thời hai đứa ngây ngô
Đi qua năm tháng học trò lớn lên
Giờ già chỉ nhớ cái tên
Gặp nhau ta vẫn cười hiền như xưa
Dương Văn Cường
UÔNG BÍ TRỜI MƯA
Hôm nay trời đất tối tăm
Gió cuồn cuộn gió mưa sầm sập mưa
Lũ dâng cao ngập trắng bờ
Ào ào xối xả mịt mờ nước tuôn
Sông Uông sôi réo giận hờn
Cuốn theo gà lợn đập tan bờ kè
Cành cây gẫy kín vỉa hè
Trẻ con nhợt nhạt mắt nhòe hoang mang
Trời thương Chức nữ Ngưu Lang
Lời nguyền xưa bỏ vội vàng tuôn mưa
Phố phường xe vắng người thưa
Mưa còn dai dẳng nhởn nhơ hoành hành
Che em ướt cả áo anh
Chắc em thầm ước trời xanh nắng vàng
Dương Văn Cường