NHỚ NHÀ MÁY CŨ
Ngắm nhà máy cũ buổi trưa
Vui buồn đâu mãi ngày xưa kéo về
Trăm mười nặng một lời thề
Nuôi bao đời thợ thành nghề giỏi giang
Bao người vì nó đoàng hoàng
Thăng quan tiến chức huy hoàng đấy thôi
Đi đâu cũng gặp phải người
Là thợ nhà máy một thời nắng mưa
Em ơi em có biết chưa
Nhà máy sắp phá giữa trưa anh buồn
Trăm nghìn kỉ niệm cứ tuôn
Mà anh chưa biết để buồn vào đâu
Mưa xuân giọt nhớ giọt sầu
Mưa trên nhà máy lòng sầu vấn vương
Anh từ nhà máy thân thương
Vọng bao trầm tích con đường cha ông
Năm xưa cuốc móng vun trồng
Gieo hi vọng giữa mênh mông gío gào
Anh theo dây điện trên cao
Kéo dây dựng cột nôn nao đại ngàn
Rượu ngô bén chuyện díu dan
Điện lên thắp sáng nhà sàn đêm qua
Ta về Uông Bí phồn hoa
Phố đông đúc qúa toàn là công nhân
Đêm đêm ca kíp qua ngầm
Nước sông uông cũng rì rầm nhớ mong.
thơ Dương văn Cường

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét