NGẪM ĐỜI
Nào đâu ai dại ai khôn
Nên chăng sự sống theo khuôn phép này
Cây cao gió lớn chịu lay
Cỏ quang bờ ruộng vần xoay lũ nguồn
Thuận hòa mưa nắng khoe vươn
Qúa kì hạt lép cuối vườn đất hoang
Lá xanh rồi đến lá vàng
Lợi danh theo nước suối vàng tản trôi
Chắt chiu từng phút người ơi
Thật tâm sống với đất trời bao la
Bạn ơi cứ sống đi mà
Giàu nghèo rồi cũng làm ma cuối đời
Dưới ba tấc đất cuối trời
Tiếng ta thơm mãi người đời dành cho
Trở về một nấm tàn tro
Tiếng ta thơm mãi là do ta về...
Dương Văn Cường

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét