BẠN HỌC
Bạn áo quần xõa nếp
Thân hình rất mịn màng
Đôi má hồng sương lạnh
Cặp mắt nhìn long lanh
Phượng Hoàng mới lướt nhanh
Ta áo vá mong manh
Đường trơn rét vắng tanh
Đôi chân trần đi học
xe đạp cũ sang vành
Ôi ngày ấy đã qua
xưa chúng mình cùng khóa
Nhưng vì vô tư quá
Để bây giờ xốn xang
Ngày xưa tim đập rộn ràng
Bây giờ gấp gáp con tim tuổi già
Dương Văn Cường
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét