Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2015

VỀ UÔNG BÍ
Ta về uông bí gái trai xinh
Yên trung mây nước sóng dậy tình
Chuông thỉnh Ba vàng đời hết nạn
Mõ vang Yên tử níu nhân sinh
Công nghiệp điện than cùng tấp nập
Lạc nghiệp an cư đất thái bình
Hồ hởi ta về thăm uông bí
Người xưa cảnh cũ nhớ đinh ninh
Thơ:Dương Văn Cường
Uông bí:31/5/2015

Thứ Ba, 26 tháng 5, 2015

CHIỀU QUÊ
Hôm nay rời phố về làng
Đường quê rơm rạ niú bàn chân quen
Bâng khuâng các cháu quên tên
Nghiêng vài cánh nón dọc miền quá giang
Hương cau gío cởi khẽ khàng
Ngẩn ngơ nụ mướp bướm vàng bay đôi
Rong giềng đỏ lửa đốt trời
Lúa đang mưng mẩy thảnh thơi nắng đồng
Tiếng gầu động giếng xóm đông
Hương bồ kết toả thơm nồng chiều quê.
Thơ:Dương Văn Cường
Uông bí:21/5/2015
GÁI QUÊ
Ngày xưa bộ đội qua làng
Gặp người con gái bên hàng tre xanh
Dáng người nho nhỏ thanh thanh
Tiếng chim quyện với trời xanh yên lành
Tiếng thoi thậm thịch vây quanh
Anh nghe như tiếng tâm tình ngày đêm
Ngày nào vắng tiếng thoi em
Anh như thiếu hụt ấm êm thân tình
Đêm đêm ra ngắm sân đình
Tiếng khua khung cửi dập dình bên tai
Bây giờ vẫn nhớ mắt ai
Gái quê hiền diụ gấp hai gái thành
Thơ:Dương Văn Cường
Uông bí:22/5/2015
SÔNG QUÊ
Sông quê bồi đất triũ bông
Phong ba bão táp dòng không đổi dòng
Xanh dòng xanh bãi mênh mông
Sông như cô gái chưa chồng ngày xuân
Thơ: Dương Văn Cường
NHÀ QUÊ
Tương cà mắm mặn chút thôi
Mà sao ngấm mặn đời tôi thế này
Biết rằng muối mặn gừng cay
Bâng khuâng một đám mây bay cuối chiều

Ngọt thơm sao đắng vải thiều
Được mùa vẫn đói bao nhiêu nỗi niềm
Sân gôn sải rộng đồng chiêm
Khói mờ che phủ trăng liềm trời quê
Cong mình bão lụt con đê
Có còn giữ được lối về cò ơi
Bờ xôi ruộng mật đâu rồi
Bao giờ mỏi cánh như hồi đón mưa
Vẫn cà muối vẫn rau dưa
Vẫn câu chở nặng đò đưa tình đời
Nhà quê khổ lắm ai ơi
Đất quê nứt nẻ mong trời ban mưa

Thơ: Dương Văn Cường
Uông bí:25/5/2015

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2015

GIÓ
Gió em không có dáng hình
Nhưng em làm cả mái đình đung đưa
Tóc thề buông xõa gío luà
Mơn man gío thổi nắng trưa oi nồng
Gío em thổi thẳng thổi cong
liêu xiêu dáng đứng cho lòng sang chơi
Lang thang em gío thảnh thơi
hây hây tình gío xin ngồi bóng cây
Thơ :Dương Văn Cường
Uông bí:18/5/2015

Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2015

NGHÈO
Bên này bên ấy không xa
Bấy lâu gần ngõ xa nhà vì sao
Phải đâu kín cổng rào cao
Đường đi cách núi lối vào cách sông
Bởi nghèo duyên thắm chẳng nồng
Nặng tình vương vấn cho lòng ngổn ngang
Muộn rồi đò đã sang ngang
xe hoa đưa đón anh chàng giàu ghê
Ngõ xưa vắng bóng đi về
Phận nghèo đứng ngóng bóng tre thuở nào.
Thơ: Dương Văn Cường
Uông bí: 17/5/2015