Thứ Hai, 8 tháng 12, 2014
MÙA ĐÔNG HẠ LONG
HẠ LONG MÙA ĐÔNG
Lờ mờ ẩn hiện giữa mùa đông
Nước ửng mây lơ lấp lánh hồng
Thấp thoáng mái chèo bóng ngư ông
Tâm tư tạo cảnh có như không
Lờ mờ ẩn hiện giữa mùa đông
Nước ửng mây lơ lấp lánh hồng
Thấp thoáng mái chèo bóng ngư ông
Tâm tư tạo cảnh có như không
thơ DƯƠNG VĂN CƯỜNG
CHUYỆN TIÊN LÃNG
CHUYỆN TIÊN LÃNG
Chính quyền gây ra mưa gió thổi
Dân nghèo tan tác những mảnh đời
Chỉ còn nhà giầu và quan chức
Ngẩng đầu khanh khách ta là trời
Chính quyền gây ra mưa gió thổi
Dân nghèo tan tác những mảnh đời
Chỉ còn nhà giầu và quan chức
Ngẩng đầu khanh khách ta là trời
Ai dám đứng lên chống lại trời
Gom cơn gió mát thành bão táp
Đem đời của Vươn trả cho đời
Đem đời Hiền Thoại trả cho ma
Tiên lãng 4/2010
DVC
Gom cơn gió mát thành bão táp
Đem đời của Vươn trả cho đời
Đem đời Hiền Thoại trả cho ma
Tiên lãng 4/2010
DVC
Thứ Tư, 3 tháng 12, 2014
DUYÊN
DUYÊN
Em nằm phơi cái duyên thừa
Trăng thèm nhỏ giọt sương vừa bay bay
Vẩn vơ sương chạm cỏ dày
Rêu phong người bỏ kẻ say...tôi khờ
Em nằm phơi cái duyên thừa
Trăng thèm nhỏ giọt sương vừa bay bay
Vẩn vơ sương chạm cỏ dày
Rêu phong người bỏ kẻ say...tôi khờ
thơ DƯƠNG VĂN CƯỜNG
KHÓC HUỆ
Huệ ơi
Em đi giang dở con đường
Bờ xa, cỏ dại vô thường em ơi
Sáu mươi năm, một cuộc đời
Sao không đi trọn tới nơi cuối cùng ?
Nước mắt vợ, cháu con em đó
Đã vì em chảy ngược vào trong
Xa vời mảnh đất cha ông
Bao nhiêu bè bạn nhớ mong, thế mà...
Sao lại vội vần xa cuộc sống
Sao sớm về với chốn mênh mông
Dẫu là sắc sắc không không
Cũng chung một cõi tang bồng với nhau.
Hỡi ôi !
Nhớ một thủa lưng trâu mọt sách
Nhớ một thời bút giấy trường thi
Tranh nhau em nhất, anh nhì...
Trường chuyên, lớp chọn em đi một mình...
Khi em vào Bách khoa đại học
Anh dừng chân Xứ sở Hoa hồng
Quê nhà chỉ một, ngóng trông
Từng trang thư nhỏ mà lòng đầy vơi...
Tưởng đất nước bỉ rồi thì thái
Ai ngờ đâu máu rãi biên cương
Ngoại thù, nội giặc nhiễu nhương
Đường Thiên lý hóa con đường khổ đau...
Nhớ một thủa đi tàu trốn vé
Đời sinh viên tích tịch tình tang
Anh hùng ở giữa thế gian
Em như một kẻ hiên ngang, và rồi...
Thế là hết một thời trai trẻ
Không tương lai, tri kỷ cũng không
Em như thông mọc giữa rừng
Gió mưa, giông tố vẫy vùng thế thôi...
Rời Hà Nội trở về quê cũ
Cũng mang bao hy vọng giúp đời
Đất cằn sỏi đá quê ơi
Sao không chứa nổi một người tài hoa ?
Lại lần nữa rời xa làng xóm
Đất Tây Nguyên dong duỗi ngược xuôi
Ba zan níu giữ chân người
Hai mươi năm lẻ, một thời bể dâu...
Vẫn biết
Người mỗi tính, gia đình mỗi cảnh
Hạnh phúc cùng đau khổ song hành
Từ phụ lão đến trẻ ranh
Ai ai cũng ở trong vành nợ duyên.
Cũng may
Vợ em đó, là người hiền thục
Thân liễu tơ, nghị lực phi phàm
Một tay con một tay chồng
Hai tay gom cả bão giông về mình.
Cho nên:
Trời chẳng phụ nghĩa tình sau trước
Các con em theo gót mẹ cha
Bảng vàng tô thắm gương nhà
Vườn hoa cây đã trổ hoa ngọt ngào.
Than ôi !
Vừa đến lúc qua thời bỉ cực
Chưa kịp ngày hưởng phúc thái lai
Tin về sét đánh ngang tai
Em mang trọng bệnh, tính ngày nữa thôi...
Anh vội vã ngược lên phố núi
Nén niềm riêng sẽ tủi chia sầu
Gượng cười để lấp nổi đau
Quanh em ai cũng nhuốm màu tiếc thương.
Em ơi !
Em đi bỏ lại con đường
Bờ xa, cỏ dại vô thường nhớ em.
Câu thơ mang nặng nổi niềm
Tiễn em về chốn bình yên đất nằm
Em đi về chốn Vĩnh Hằng
Thơ buồn, rượu nhạt họ hàng tiễn đưa.
Hồn thiêng xin hưởng.
Em đi giang dở con đường
Bờ xa, cỏ dại vô thường em ơi
Sáu mươi năm, một cuộc đời
Sao không đi trọn tới nơi cuối cùng ?
Nước mắt vợ, cháu con em đó
Đã vì em chảy ngược vào trong
Xa vời mảnh đất cha ông
Bao nhiêu bè bạn nhớ mong, thế mà...
Sao lại vội vần xa cuộc sống
Sao sớm về với chốn mênh mông
Dẫu là sắc sắc không không
Cũng chung một cõi tang bồng với nhau.
Hỡi ôi !
Nhớ một thủa lưng trâu mọt sách
Nhớ một thời bút giấy trường thi
Tranh nhau em nhất, anh nhì...
Trường chuyên, lớp chọn em đi một mình...
Khi em vào Bách khoa đại học
Anh dừng chân Xứ sở Hoa hồng
Quê nhà chỉ một, ngóng trông
Từng trang thư nhỏ mà lòng đầy vơi...
Tưởng đất nước bỉ rồi thì thái
Ai ngờ đâu máu rãi biên cương
Ngoại thù, nội giặc nhiễu nhương
Đường Thiên lý hóa con đường khổ đau...
Nhớ một thủa đi tàu trốn vé
Đời sinh viên tích tịch tình tang
Anh hùng ở giữa thế gian
Em như một kẻ hiên ngang, và rồi...
Thế là hết một thời trai trẻ
Không tương lai, tri kỷ cũng không
Em như thông mọc giữa rừng
Gió mưa, giông tố vẫy vùng thế thôi...
Rời Hà Nội trở về quê cũ
Cũng mang bao hy vọng giúp đời
Đất cằn sỏi đá quê ơi
Sao không chứa nổi một người tài hoa ?
Lại lần nữa rời xa làng xóm
Đất Tây Nguyên dong duỗi ngược xuôi
Ba zan níu giữ chân người
Hai mươi năm lẻ, một thời bể dâu...
Vẫn biết
Người mỗi tính, gia đình mỗi cảnh
Hạnh phúc cùng đau khổ song hành
Từ phụ lão đến trẻ ranh
Ai ai cũng ở trong vành nợ duyên.
Cũng may
Vợ em đó, là người hiền thục
Thân liễu tơ, nghị lực phi phàm
Một tay con một tay chồng
Hai tay gom cả bão giông về mình.
Cho nên:
Trời chẳng phụ nghĩa tình sau trước
Các con em theo gót mẹ cha
Bảng vàng tô thắm gương nhà
Vườn hoa cây đã trổ hoa ngọt ngào.
Than ôi !
Vừa đến lúc qua thời bỉ cực
Chưa kịp ngày hưởng phúc thái lai
Tin về sét đánh ngang tai
Em mang trọng bệnh, tính ngày nữa thôi...
Anh vội vã ngược lên phố núi
Nén niềm riêng sẽ tủi chia sầu
Gượng cười để lấp nổi đau
Quanh em ai cũng nhuốm màu tiếc thương.
Em ơi !
Em đi bỏ lại con đường
Bờ xa, cỏ dại vô thường nhớ em.
Câu thơ mang nặng nổi niềm
Tiễn em về chốn bình yên đất nằm
Em đi về chốn Vĩnh Hằng
Thơ buồn, rượu nhạt họ hàng tiễn đưa.
Hồn thiêng xin hưởng.
Thứ Ba, 2 tháng 12, 2014
MƠ
MƠ
Hai ta cứ nằm úp thià mà nghe
Hoa đaị sân đền hùng rụng đấy
Một thời vua sai tán cọ xoè
Phe phẩy quạt vòm trời dâng ráng cháy
Bừng tỉnh dậy lòng bao áy láy
Em có giận không em thân yêu
Cái hôn mơ chắc anh nhớ em nhiều
Thơ:DƯƠNG VĂN CƯỜNG
Hai ta cứ nằm úp thià mà nghe
Hoa đaị sân đền hùng rụng đấy
Một thời vua sai tán cọ xoè
Phe phẩy quạt vòm trời dâng ráng cháy
Bừng tỉnh dậy lòng bao áy láy
Em có giận không em thân yêu
Cái hôn mơ chắc anh nhớ em nhiều
Thơ:DƯƠNG VĂN CƯỜNG
NỢ NHAU
NỢ NHAU
Biết rằng duyên nợ tại trời
Mà sao lòng vẫn không nguôi nhớ người
Một lần sau cuối này thôi
Sợi tơ vương lỡ nên đời nợ nhau
Thơ:DƯƠNG VĂN CƯỜNG
Biết rằng duyên nợ tại trời
Mà sao lòng vẫn không nguôi nhớ người
Một lần sau cuối này thôi
Sợi tơ vương lỡ nên đời nợ nhau
Thơ:DƯƠNG VĂN CƯỜNG
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




