Thứ Ba, 5 tháng 3, 2019

DIỄN VĂN CHÀO MỪNG NGÀY 8/3/2019

Kính thưa:các chị, các em và các đồng chí

Năm nay trong không khí ấm áp của mùa xuân,mọi người nói chung và chị em phụ nữ nói riêng lại háo hức đón chào kỷ niệm 109 năm ngày quốc tế phụ nữ.Đây là dịp để tôn vinh vẻ đẹp, khẳng định vai trò của người phụ nữ trong xã hội và trong cuộc sống gia đình.

Theo nghị quyết đã đề ra, hôm nay hội cựu quân nhân lữ đoàn 454 tổ chức gặp mặt nhân kỷ niệm ngày quốc tế phụ nữ.Tôi xin thay mặt toàn thể anh em trong hội kính chúc các chị , các em mãi trẻ đẹp, hạnh phúc, yêu đời,được nhận thật nhiều tình cảm của người thân, bạn bè, đồng chí , đồng nghiệp...

Như chúng ta đã biết: ngày quốc tế phụ nữ là thành quả đấu tranh lâu dài rầm rộ của hàng triệu phụ nữ trên toàn thế giới. Khởi đầu là cuộc biểu tình của 15000 công nhân nghành dệt ở Mỹ, kéo dài hàng thế kỷ, bằng nghị lực và tinh thần quả cảm, có cả những hy sinh mất mát, cuối cùng họ cũng giành được thắng lợi. Quyền bình đẳng giới được cả thế giới công nhận vào ngày 8/3/1910.

Ở Việt nam từ xa xưa hình ảnh mẹ âu cơ,người mẹ, người phụ nữ đầu tiên của dân tộc ta.Đã ý thức được quyền bình đẳng giới trong trọng trách cùng chồng xây dựng đất nước.Đã dẫn 50 con lên núi sinh cơ lập nghiệp tạo dựng giang sơn.
Kế đến là hai vị tướng đầu tiên của dân tộc là hai bà trưng đã lãnh đạo nhân dân khởi nghĩa chống lại kẻ thù xâm lược.Bắt đầu ghi những trang sử hào hùng về hình ảnh người phụ nữ Việt nam trong công cuộc dựng nước, giữ nước và đấu tranh giải phóng dân tộc.

Với hội ta, thời gian qua các chị , các em luôn nỗ lực , sáng tạo, hoàn thành xuất sắc công việc chuyên môn ở cơ quan,thực hiện tốt thiên chức làm mẹ , làm vợ, chăm sóc và xây dựng gia đình hạnh phúc.100% các gia đình hội viên đều đạt gia đình văn hoá, các chị các em đã hoàn thành tốt nhiệm vụ là người giữ lửa vĩnh hằng cho cuộc sống gia đình.

Một lần nữa tôi xin thay mặt anh em nam giới trong hội:
Xin chúc các chị, các em sức khoẻ,hạnh phúc,thành đạt.
Chúc buổi lễ thành công tốt đẹp
Hẹn gặp lại trong chương trình du lịch :”Về miền ký ức thăm lại chiến trường xưa “ tại thành phố Móng cái Quảng ninh
Xin cảm ơn các chị , các em và các đồng chí
   
                                  Chủ tịch hội
                            Dương Văn Cường

Thứ Năm, 16 tháng 8, 2018

CHUYỆN ANH THƯƠNG BINH
Truyện ngắn

       Bỗng có tiếng kêu hốt hoảng của lũ trẻ con: “ ối giời ôi có người chết trên cầu”, mới sáng ra mọi người còn chưa đi làm, nghe tiếng kêu vội vàng lục tục chạy ra.
Cây cầu được ghép bằng hai cây gỗ qua một con sông đào chừng hai chục mét để dân xóm hàng ngày đi làm, hoặc đi chợ. Đúng rồi! có gã đàn ông trạc tuổi trung niên nằm sấp trên cầu, hai tay, hai chân buông sõng không biết còn sống hay đã chết, quần áo lấm lem đất bùn. Mấy bà đàn bà sợ quá chắp tay vái lia lịa, người xóm kéo ra ngày một thêm đông.
       Ông Thanh trưởng thôn ngủ dậy còn mặc quần đùi, áo cộc cùng anh thư ký đội sản xuất giấy bút trên tay như sẵn sàng lập biên bản. Mọi người giãn ra nhường lối, ông nắm tay dàn vịn đi dần ra, đến nơi từ từ cúi xuống nhìn, thấy cái xác động đậy rồi rên khe khẽ. Ông lay người nâng đầu lên thì nhận ra lão Quậy ở xóm giữa, với hơi rượu nồng nặc, xen lẫn mùi khai khai của thứ nước thải còn ướt đẫm đũng quần, ông vội bịt mũi lùi lại rồi huy động cánh thanh niên từ từ đưa lão vào bờ.
       Lão Quậy chừng độ ngoài năm mươi nhưng trông hắn như gần bảy mươi tóc bạc lốm đốm, lúc nào cũng bộ quần áo bộ đội cũ đã vá vài miếng, mặt mũi sần sùi vết sẹo, hai mí mắt sụp xuống, cánh mũi to đỏ mọng như quả cà chua. lão đi đến đâu là trẻ con lánh xa bởi mùi chua chua của người ít tắm phả ra cùng mùi rượu. Mấy bà dỗ trẻ toàn lấy lão ra để dọa : Ăn đi, nín đi, không lão Quậy đến bây giờ thế là bọn trẻ im thin thít.
Ngày mới nhập ngũ lão cũng đẹp trai lắm chứ, về phép đi B trong bộ quân phục gabadin TQ xanh màu lá cây, trên ve áo quân hàm binh nhất đỏ rực làm nao lòng các cô gái trong thôn. Nhà lão nghèo có mình là con một, nhưng do làm đơn tình nguyện lão mới được nhập ngũ, cha mẹ còn cả tuy chưa già nhưng cha lão mắc bệnh nên yếu lắm, kinh tế gia đình chủ yếu nhờ vào mẹ lão.
         Ở chiến trường nghe đâu lão đã từng chiến đấu ở Tây Nguyên ba năm cũng có huân huy chương chiến dịch. Trong một trận chiến đấu ở Playcu năm 1974 lão bị thương vào chân và bỏng nặng do bom Napan, điều trị khỏi nhưng còn để lại nhiều vết sẹo ở trên mặt và thân thể. Thế là lão được ra Bắc. Về quê thì cha đã mất, lão rất thương mẹ nên đã xin phục viên về quê.
         Thời bao cấp sau chiến tranh khó khăn mọi bề nhưng có 13 kg gạo phiếu, và phụ cấp thương binh mẹ con lão cũng không đến nỗi nào. Lão chịu khó dù là lên rừng xuống biển ai nói làm ăn được lão cũng theo, rồi lúc lại ở quê làm phụ xây, đóng gạch thuê cho mọi nhà, được cái là lão khỏe, hai bắp tay cuồn cuộn như dân tập thể hình, những ngày mưa đường trơn như đổ mỡ, bốn thúng phân lão gánh phăng phăng ra đồng. Tính hiền lành gặp ai cũng chỉ cười, lão chẳng ham chơi bời cờ bạc hay đàn đúm như một số thanh niên trong làng mà thú vui nhất của lão là thuốc lào và nước chè.
         Đối với phụ nữ bấy giờ lão rất có giá, là bộ đội thương binh từ chiến trường ra , tuy mặt mũi có xấu đi chút ít nhưng lão vẫn là chàng trai cường tráng hiền lành nên nhiều người để ý. Lão lấy vợ, vợ tên là Thuần ở làng bên sắc đẹp thuộc loại trung bình nhưng được cái chịu khó. Sau thời gian nhờ mối hỏi, đám cưới được tổ chức nhanh chóng, thời ấy dăm bao thuốc nửa cân chè ra UBHC xã là xong.
Cuộc sống mưu sinh vất vả nhưng hạnh phúc, sau vài năm mẹ lão mất còn lại hai vợ chồng, cuộc sống cũng không khó khăn lắm bới cả hai cùng chịu khó. Nhưng nỗi đã 10 năm rồi mà vẫn chưa có con, bao tiền của dắt díu nhau bệnh viện này sang bệnh viện khác nhưng cũng không kết quả. cùng tuổi như lão lúc này mọi người đã có con đi học. Vợ lão lúc nào cũng thở dài, trong nhà mong có tiếng khóc trẻ thơ.
Làm ăn ngày một khó khăn ba gian nhà tranh không đủ rạ để lợp, mưa gió dột tứ tung, lão dạo này dở chứng ốm đau luôn, lão bàn xin con nuôi nhưng vợ không đồng ý. Nhiều lúc buồn lão thường uống rượu dải khuây rồi nói lung tung. Nhưng khi bình thường lão là người tốt nết ai nhờ gì cũng giúp đến nơi, đến chốn, mổ lợn làm cỗ cả đêm không ngại ngần. Gia chủ biết tật hay uống rượu nên khi về dúi thêm cho lão chai rượu và ít đồ nhắm lão cười tít mắt, dần dà con ma men đã ngấm vào lão, sinh tính đổi nết vợ chồng cãi nhau luôn.
         Nghe một số chị em rủ rê, vợ lão bàn: bây giờ rảnh rỗi, mình ở nhà, tôi đi phụ hàng cho các chị xóm bên, lên Lạng Sơn mang hàng về xuôi công mỗi tháng bằng cấy cả vụ. Lúc đầu lão quyết không nghe nhưng sau nhiều lần lão cũng phải đồng ý.
Thuần theo mấy người lên Lạng sơn lúc thì gánh thuê, lúc thì giúp việc cho một cửa hàng tối về ở trọ ngoài xóm bãi bìa rừng, tuy vất vả nhưng thu nhập cũng được, mỗi tháng về một lần sau thưa dần, rồi không về nữa. Có tin đồn cô Thuần vợ lão cặp kè với một tay cửu vạn ở Lạng sơn đã có con với nhau, cũng có tin Thuần sang TQ lấy chồng. Ai hỏi lão Quậy cũng cũng chẳng hé răng, hàng ngày đi về như một cái bóng, buồn lão lại uống rượi giải sầu. Vợ bỏ đi lão đã linh cảm từ trước nhưng cái không ngờ là nó xảy ra quá nhanh và đúng thời điểm này mà thôi. Dạo này ít việc làm, lão sống nhờ vào tiền trợ cấp thương binh, vài củ khoai, gói mỳ tôm là xong bữa, riêng có rượu thì không thể thiếu
Càng ngày sức khỏe càng giảm, thời gian say nhiều hơn tỉnh, lúc tỉnh thì lão lầm lũi, lúc say thì lão khóc, khóc rồi lại chửi. Lão căm thù đàn bà, lão chửi tất cả đàn bà trên thế gian này, nhất là Thuần người vợ mà lão rất yêu quý, đã phản bội lão. 
Thường ngày lão mua rượu ở quán đầu làng, có tiền thì trả , hết tiền mua chịu,. Một hôm bà hàng rượu khuyên can: “ uống ít thôi kẻo ảnh hưởng sức khỏe”, lão liền trợn mắt, hai má loang lổ sẹo thâm như hai miếng thịt trâu giật lên, chùng xuống trông mà khiếp. Nhưng được cái cứ đầu tháng có phụ cấp là lão trả hết thiếu mua chịu sau. có rượu như tiếp thêm sức sống, hắn lại chửi bới, hàng xóm xung quanh quen tai chẳng lạ gì, người ta gọi lão là Chí Phèo thời mới, có đợt mấy ngày lão chẳng ra khỏi nhà, ăn mỳ tôm, tu rượu, say lại chửi, chửi rồi lại ngủ,
         Hôm nay gã chuẩn bị đi làm thì có tiếng gọi, lão mở cửa thì ra vợ lão về, tay xách nhiều thứ, mới có vài năm mà trông cô nàng trẻ ra vài tuổi khuôn mặt tươi rói, thân hình khúc nào ra khúc ấy, lão mừng quá thế là từ nay hắn hết cô đơn và không uống rượu nữa vợ chồng hạnh phúc, vợ lão có mang chín tháng sinh con trai bụ bẫm, vợ lão nựng: “thằng Quậy con của mẹ giống bố ghê này”. rồi thằng bé cứ mỗi ngày, mỗi lớn biết tiếng gọi pa, pa.. vui lắm, lão sắm chiếc xe đạp thật đẹp để hàng ngày chở con đi chơi khoe với thiên hạ. Nhưng rồi những giọt mưa trái mùa xuyên qua mái rạ đã cùn nát rơi xuống mặt, làm lão bừng tỉnh, thì ra là một giấc mơ, miệng lão vẫn tóp tép như cố nhấm nháp hương vị hạnh phúc ngọt ngào đang còn vương vất nơi đây. 
          Rồi lão lại tu rượu, chán uống ở nhà, chửi không có người nghe thì lão ra quán có hôm say quá nằm ngủ ngay rãnh nước ven đường, thậm chí lên cả cây cầu để ngủ. 
Hai hôm liền không thấy lão chửi, cửa liếp ba gian nhà tranh vẫn đóng im ỉm, hàng xóm thấy lạ báo với thôn, tổ bảo vệ đến gọi không thấy tiếng trả lời liền đẩy cửa vào, mọi người hoảng hồn chạy ra lão..lão Quậy… đã chết, thân cứng đờ nằm nguyên dưới đất. Được tin họ hàng vội cho người đến nhà dọn dẹp, khâm liệm chuẩn bị đám tang. Lúc truy điệu người ta phủ lên quan tài lá quốc kỳ, và hai hàng tiêu binh đứng nghiêm trang, dù sao lão cũng là CCB.

       Nhiều người thở dài…. thôi thế cũng xong một kiếp người. Khi trưởng ban tang lễ đọc lời điếu và thông báo: lão có cả Huân chương chiến công và huy hiệu chiến dịch, còn tờ giấy này là xét nghiệm ở bệnh viện, lão bị vô sinh do chất độc da cam, điều này lão đã dấu vợ. Những giọt nước mắt cảm thương lăn dài trên gò má những người đến đưa tang, họ bảo nhau thôi thì vẫn còn may cho lão, chứ sinh ra vài đứa con, người chẳng ra người, thú chẳng ra thú thì còn khổ đến bao giờ.

TRƯỜNG XƯA

TRƯƠNG XƯA
  (Bài viết chào mừng lễ kỷ niệm 40 năm thành lập trường)
         
       Trường trung học phổ thông Nguyễn trung Ngạn nằm cạnh con đường liên huyện mềm mại như một dải lụa vắt qua cánh đồng làng. Chiều vào thu gió heo may nhè nhẹ, những ruộng lúa ngả màu vàng đang vào mùa thu hoạch, hoàng hôn tím dần. Mắt tôi hơi cay cay vì mùi khói rơm, xen lẫn mùi nồng nồng của đất nhưng dễ chịu vô cùng
         Thả hồn trong những suy tư, bỗng ký ức xa xưa lại ùa về, cũng trên cánh đồng này bọn trẻ chúng tôi nô đùa chạy nhảy, vào mùa gặt thì mót thóc, rồi theo bố mẹ ra đồng hái đỗ, nhổ lạc. Cánh đồng này năm xưa là khu trồng đỗ lạc, vào cuối năm những ruộng lạc ngả màu vàng nhổ lên những chùm củ chi chít, tôi  thích nhất món khoai lang luộc ăn với lạc sống, sao vừa ngọt vừa bùi, tuyệt vời đến thế. Rồi những ngày mưa giông bọn trẻ cởi trần bắt cá rạch, những con rô gặp nước mừng rỡ giương vây và nhảy lên các bờ cỏ. Hạt mưa dàn dạt như kim châm vào thân thể nhưng vẫn ham bởi giỏ cá nặng ngang lưng.
       Rồi những trưa hè trời nắng như đổ lửa, cua cá sao mà nhiều thế, bởi lúc đó chưa có thuốc trừ sâu, diệt cỏ như bây giờ. Khi nước nóng cua ngoi lên thân lúa chỉ việc bắt cho vào giỏ, cá trạch thi nhau chui vào hang nhỏ ven bờ tìm chỗ mát , chỉ cần hứng rổ ngoài miệng rồi lấy tay moi ra thì đủ nấu một nồi riêu. Mùa đông nước cạn những vũng bùn còn thâm màu đất,  trạch dồn về mọi người mang cuốc ra cuốc những con trạch to mập vàng óng đang ẩn mình dưới lớp đất bùn ngoe ngẩy. Mang về om với củ chuối thì ngon tuyệt.
     Nhà tôi có cây khế chua không biết trồng từ bao giờ thân mốc mác nhưng quả trĩu cành, mỗi mùa cá cả xóm đến mua hoặc xin về nấu. Bây giờ nhớ tới nồi cá kho với khế ngày ấy, nhất là hầm trấu nhừ hết cả xương ngon hết chê. Cá kho làng Vũ Đại bây giờ cũng chưa chắc đã bằng, sức trẻ như bọn tôi lúc bấy giờ ăn không biết no mẹ tôi thường bảo:” có cá đổ vạ cho cơm”
Năm 1978 trường tôi bắt đầu xây dựng trên cánh đồng ấy. Chúng tôi là học sinh khoá 1 nên sáng học nhờ ở kho gạo dưới làng Đan tràng cách trường 2km, chiều về lao động vác đất vượt nền,lên huyện đóng bè tre gỗ kéo dọc sông khoảng 10km về xây trường. Hai năm lao động liên tục , đến năm thứ ba ngôi trường gần hoàn thành chúng tôi được chuyển về ngôi trường mới.Được về học ở ngôi trường mới ai cũng thích vì nó cao ráo sáng sủa , được tận hưởng làn gió mát từ cánh đồng thổi đến ,nghe tiếng rào rào của đàn vịt đẻ nhà ai đang  tìm mồi ngay cạnh cửa sổ lớp học.
Từ đó vùng quê tôi có một âm thanh mới là tiếng trống trường.
      Tuổi trẻ của chúng tôi đã đến trường theo hiệu lệnh của tiếng trống trường...dù cho năm tháng đã qua đi,song âm thanh của nó vẫn còn mãi mãi trong ta như một hoài niệm.
Các làng quê xa xôi hẻo lánh ,đến các thị thành náo nhiệt đông vui,ở đâu,âm vang ngọt ngào và ấm áp của nó cũng gợi cho ta bao trìu mến,nó gắn tuổi thanh xuân của ta với học đường.
Từ cụ ông,cụ bà đến các bậc cha mẹ anh chị,mỗi khi nghe trống đổ hồi...tùng...tùng...tùng,cả nhà rộn lên thúc giục con em mình mau đến lớp.mười năm học phổ thông,tiếng trống trường thường xuyên nhắc nhở,động viên khích lệ bằng thứ âm thanh mà không dễ gì những âm thanh khác có được.
Hằng ngày trống trường gọi ta đi học buổi sáng,buổi chiều,trống đổi giờ và tan học.Chúng ta chấp hành vì nó gọi ta bằng tiếng nói thiêng liêng chân thành và cao cả.
Ngoài ra nhân dân sống quanh trường cũng chịu ảnh hưởng bởi cái lệnh không có sự ràng buộc đó,dần dần trở thành thói quen để sắp xếp công việc và sinh hoạt trong gia đình.Vì lẽ đơn giản tiếng trống trường là giờ giấc,là qui ước về thời gian.Chẳng thế nó còn khắc sâu vào ký ức của mỗi chúng ta bao niềm thương nỗi nhớ,bao chuyện vui buồn của thời học trò,nó thong thả buông ra từng tiếng một ,chìm lắng trong không gian để gọi chiều về,một ngày đã trôi qua.Năm học này kế tiếp năm học khác,từ đây sự tích lũy vốn sống,vốn tri thức của chúng ta được phát triển theo năm tháng cùng tiếng trống trường.
Năm học kết thúc,bắt đầu ba tháng hè,tiếng con ve kêu buồn,như gợi lại thiếu vắng tiếng trống trường,ta hằng ước năm học mới bắt đầu.
Lớn lên đi đây đi đó,chúng ta được nghe thêm nhiều tiếng trống nữa:trống trận,trống hội,trống hộ đê,trống báo động,trống đưa người vĩnh biệt cõi đời...Nhưng chỉ có một tiếng trống mà ta yêu quí nhất,tiếng trống trường ,từ trong âm thanh êm ả đó hiện lên trong ta hình ảnh một ngôi trường cụ thể không hề lẫn lộn với bất kỳ ngôi nhà cao tầng nào khác , trường trung học phổ thông Nguyễn trung Ngạn.
Với hình ảnh các thày ,các cô đã đứng trên bục giảng .Sự nghiệp trồng người của các thày ,cô đã dìu dắt bao thế hệ học sinh trưởng thành và tiếng trống trường ngày ấy còn vang vọng đâu đây,nó đã khắc sâu vào tâm khảm chúng ta thứ âm thanh đặc biệt đến kỳ lạ ,đã lay động hàng triệu con tim.

Dương Văn Cường
475 tổ 1 Nam tân nam khê Uông bí Quảng ninh
Đt:0943006408
TRƯỜNG XƯA
 TRƯỜNG XƯA
  (Bài viết chào mừng lễ kỷ niệm 40 năm thành lập trường)
         
       Trường trung học phổ thông Nguyễn trung Ngạn nằm cạnh con đường liên huyện mềm mại như một dải lụa vắt qua cánh đồng làng. Chiều vào thu gió heo may nhè nhẹ, những ruộng lúa ngả màu vàng đang vào mùa thu hoạch, hoàng hôn tím dần. Mắt tôi hơi cay cay vì mùi khói rơm, xen lẫn mùi nồng nồng của đất nhưng dễ chịu vô cùng
         Thả hồn trong những suy tư, bỗng ký ức xa xưa lại ùa về, cũng trên cánh đồng này bọn trẻ chúng tôi nô đùa chạy nhảy, vào mùa gặt thì mót thóc, rồi theo bố mẹ ra đồng hái đỗ, nhổ lạc. Cánh đồng này năm xưa là khu trồng đỗ lạc, vào cuối năm những ruộng lạc ngả màu vàng nhổ lên những chùm củ chi chít, tôi  thích nhất món khoai lang luộc ăn với lạc sống, sao vừa ngọt vừa bùi, tuyệt vời đến thế. Rồi những ngày mưa giông bọn trẻ cởi trần bắt cá rạch, những con rô gặp nước mừng rỡ giương vây và nhảy lên các bờ cỏ. Hạt mưa dàn dạt như kim châm vào thân thể nhưng vẫn ham bởi giỏ cá nặng ngang lưng.
       Rồi những trưa hè trời nắng như đổ lửa, cua cá sao mà nhiều thế, bởi lúc đó chưa có thuốc trừ sâu, diệt cỏ như bây giờ. Khi nước nóng cua ngoi lên thân lúa chỉ việc bắt cho vào giỏ, cá trạch thi nhau chui vào hang nhỏ ven bờ tìm chỗ mát , chỉ cần hứng rổ ngoài miệng rồi lấy tay moi ra thì đủ nấu một nồi riêu. Mùa đông nước cạn những vũng bùn còn thâm màu đất,  trạch dồn về mọi người mang cuốc ra cuốc những con trạch to mập vàng óng đang ẩn mình dưới lớp đất bùn ngoe ngẩy. Mang về om với củ chuối thì ngon tuyệt.
     Nhà tôi có cây khế chua không biết trồng từ bao giờ thân mốc mác nhưng quả trĩu cành, mỗi mùa cá cả xóm đến mua hoặc xin về nấu. Bây giờ nhớ tới nồi cá kho với khế ngày ấy, nhất là hầm trấu nhừ hết cả xương ngon hết chê. Cá kho làng Vũ Đại bây giờ cũng chưa chắc đã bằng, sức trẻ như bọn tôi lúc bấy giờ ăn không biết no mẹ tôi thường bảo:” có cá đổ vạ cho cơm”
Năm 1978 trường tôi bắt đầu xây dựng trên cánh đồng ấy. Chúng tôi là học sinh khoá 1 nên sáng học nhờ ở kho gạo dưới làng Đan tràng cách trường 2km, chiều về lao động vác đất vượt nền,lên huyện đóng bè tre gỗ kéo dọc sông khoảng 10km về xây trường. Hai năm lao động liên tục , đến năm thứ ba ngôi trường gần hoàn thành chúng tôi được chuyển về ngôi trường mới.Được về học ở ngôi trường mới ai cũng thích vì nó cao ráo sáng sủa , được tận hưởng làn gió mát từ cánh đồng thổi đến ,nghe tiếng rào rào của đàn vịt đẻ nhà ai đang  tìm mồi ngay cạnh cửa sổ lớp học.
Từ đó vùng quê tôi có một âm thanh mới là tiếng trống trường.
      Tuổi trẻ của chúng tôi đã đến trường theo hiệu lệnh của tiếng trống trường...dù cho năm tháng đã qua đi,song âm thanh của nó vẫn còn mãi mãi trong ta như một hoài niệm.
Các làng quê xa xôi hẻo lánh ,đến các thị thành náo nhiệt đông vui,ở đâu,âm vang ngọt ngào và ấm áp của nó cũng gợi cho ta bao trìu mến,nó gắn tuổi thanh xuân của ta với học đường.
Từ cụ ông,cụ bà đến các bậc cha mẹ anh chị,mỗi khi nghe trống đổ hồi...tùng...tùng...tùng,cả nhà rộn lên thúc giục con em mình mau đến lớp.mười năm học phổ thông,tiếng trống trường thường xuyên nhắc nhở,động viên khích lệ bằng thứ âm thanh mà không dễ gì những âm thanh khác có được.
Hằng ngày trống trường gọi ta đi học buổi sáng,buổi chiều,trống đổi giờ và tan học.Chúng ta chấp hành vì nó gọi ta bằng tiếng nói thiêng liêng chân thành và cao cả.
Ngoài ra nhân dân sống quanh trường cũng chịu ảnh hưởng bởi cái lệnh không có sự ràng buộc đó,dần dần trở thành thói quen để sắp xếp công việc và sinh hoạt trong gia đình.Vì lẽ đơn giản tiếng trống trường là giờ giấc,là qui ước về thời gian.Chẳng thế nó còn khắc sâu vào ký ức của mỗi chúng ta bao niềm thương nỗi nhớ,bao chuyện vui buồn của thời học trò,nó thong thả buông ra từng tiếng một ,chìm lắng trong không gian để gọi chiều về,một ngày đã trôi qua.Năm học này kế tiếp năm học khác,từ đây sự tích lũy vốn sống,vốn tri thức của chúng ta được phát triển theo năm tháng cùng tiếng trống trường.
Năm học kết thúc,bắt đầu ba tháng hè,tiếng con ve kêu buồn,như gợi lại thiếu vắng tiếng trống trường,ta hằng ước năm học mới bắt đầu.
Lớn lên đi đây đi đó,chúng ta được nghe thêm nhiều tiếng trống nữa:trống trận,trống hội,trống hộ đê,trống báo động,trống đưa người vĩnh biệt cõi đời...Nhưng chỉ có một tiếng trống mà ta yêu quí nhất,tiếng trống trường ,từ trong âm thanh êm ả đó hiện lên trong ta hình ảnh một ngôi trường cụ thể không hề lẫn lộn với bất kỳ ngôi nhà cao tầng nào khác , trường trung học phổ thông Nguyễn trung Ngạn.
Với hình ảnh các thày ,các cô đã đứng trên bục giảng .Sự nghiệp trồng người của các thày ,cô đã dìu dắt bao thế hệ học sinh trưởng thành và tiếng trống trường ngày ấy còn vang vọng đâu đây,nó đã khắc sâu vào tâm khảm chúng ta thứ âm thanh đặc biệt đến kỳ lạ ,đã lay động hàng triệu con tim.

Dương Văn Cường
475 tổ 1 Nam tân nam khê Uông bí Quảng ninh
Đt:0943006408B

Thứ Năm, 16 tháng 11, 2017

Chiều quê

CHIỀU QUÊ

Hôm nay dời phố về làng
Đường quê là lạ níu bàn chân quen
Bâng khuâng hoa dại không tên
Nghiêng vài cánh nhớ dọc miền quá giang
Hương cau gió cởi khẽ khàng
Ngẩn ngơ hoa cải bướm vàng bay đôi
Hạt mưng hạt mẩy thảnh thơi
Nghiêng nghiêng mái tóc  em tôi má hồng
Tiếng gàu động giếng xóm đông
Hương bồ kết toả thơm nồng chiều quê
Mơn man gió thả triền đê
Đường quê tấp nập người về kẻ qua
Chiều quê chén rượu ngà ngà
Xanh xanh đo đỏ nõn nà sắc mây
Chiều quê dáng mẹ vai gầy
Đôi quang năm tháng đong đầy gió mưa
Chiều quê tiếng mẹ ngàn xưa
Chênh chao cánh võng đong đưa giãi giề
Thinh không chim gáy vọng về
Hàng tre nghiêng bóng gió lùa mênh mang
Sông quê những chuyến đò ngang
Mênh mông sương trắng ngập tràn mênh mông
Chiều quê duyên thắm tình nồng
Trầu têm cánh phượng thơm hồng bờ môi
Ơi người bươn chải muôn nơi
Hồn quê ngọn lửa sáng ngời trong ta

Dương Văn Cường

Thứ Sáu, 3 tháng 11, 2017

TINH TẾ

TINH TẾ
                                Truyện ngắn

Ngồi cà phê tranh thủ hóng chuyện bàn bên. Một anh khoảng ngoài 45 tuổi áo sơ mi nước hến cắm trong quần caki cứt ngựa, giày đen tương đối cũ, kể lý do bỏ vợ cho mấy người đi cùng nghe.

"Nó pha bát mỳ tôm cho chồng...nhìn qua là biết không ra gì rồi". Anh nói.

Một bác hỏi, không ra gì là sao. Anh sơ mi nước hến nói tiếp.

"Sợi mỳ nó...nó...cứ sường sượng, khô khô trông rất chán đời. Nó không pha bằng tình cảm chân thành nên nhìn phát biết ngay sự gượng gạo trong bát mỳ".

Chị gái đối diện chép miệng, thế là không được. Ai lại thế bao giờ cơ chứ.

Anh nước hến như được tiếp thêm doping trong công cuộc tìm kiếm sự ủng hộ cho cái sự bỏ vợ của mình (là hoàn toàn đúng đắn) giơ tay chém vào khoảng không một cách quả quyết.

"Pha mỳ là phải như con  Quy ấy. Từng cử chỉ, thao tác của nó phải nói cực kỳ cảm xúc, ăn sợi mỳ nó vừa mềm vừa đậm. Vì sao? Vì con Quy nó làm với tất cả tấm lòng và sự trân quý. Nên người ăn sẽ cảm nhận được những tình cảm nó gửi gắm trong từng sợi mỳ, trong từng cọng hành. Mà đến cái nước nó pha cũng ngọt ngào, dù chỉ là nước múc dưới giếng lên".

Anh hói trán lớn tuổi nhất lắc đầu bày tỏ sự đồng cảm, chán nhỉ, thế thì bỏ quách đi chứ thế thì chịu sao nổi.

Đồng chí sơ mi nước hến nhấp ngụm trà, vuốt tóc một cách trịnh trọng, chốt hạ.

"Đấy! Nó như thế không bỏ để làm gì?!"

Mình vừa lướt điện thoại vừa hóng. Say mê như đang nghe điểm tin thời sự quốc tế trong tuần. Vừa nghe vừa nể phục tạo hoá tại sao lại sinh ra được một người chồng tinh tế như anh ấy. Đến mức nhìn sợi mỳ tôm trong bát tô cũng có thể nhận ra tình cảm của một người đàn bà - đối với mình ở mức nào.

Mẹ, loại này vợ bỏ mới đúng. Tinh tế thế liệu ai chịu nổi?

Ngứa mồm định nói chõ sang, nhưng nghĩ sao lại thôi vì ngó thấy đồng đội của  hắn đông quá. Với loại như hắn phải để đời nó cho lên bờ, xuống ruộng tơi tả, bầm dập đã.

Bao giờ ăn một bát mỳ tôm do người người dưng nước lã pha cho mà vẫn rơm rớm nước mắt vì vừa thấy ấm áp xen lẫn tủi nhục, thì khi ấy mới biết mình đã từng ngu như thế nào.

Mấy tháng sau tình cờ tôi lại gặp anh áo nước hến,hắn đi cùng anh bạn tôi đến dự một bữa tiệc.
Tôi hỏi anh bạn :
-ông với hắn thế nào?
Anh bạn tôi kể:
-Tao bắt hắn trong một chuyến buôn lậu hàng Trung Quốc. Hắn tên là Hát, hắn hay mời tao ăn nhậu.
 Tôi hay gọi  hắn ta là Tam Hát - là lối gọi bố láo của ba chữ H thôi - Chữ H đầu là tên hắn còn hai chữ H sau nghĩa là... hào hoa. Hắn có cô tình nhân xinh lắm, tôi cũng gọi theo lối trên nên cô có tên là Cu Tê Ka - chữ Q đầu là tên, còn chữ TK nghĩa là...tự kỷ - suy ra có thể gọi cô  ta là Cu tự kỷ
Bẵng đi một thời gian tôi được anh bạn cho biết Hát hào hoa dạo này khá lắm, hôm nay hắn mời tôi đi ăn thịt chó tiện ông đi cho vui.
Anh Hát hào hoa quả danh xứng với người. Cả con người anh toát ra vẻ quyền quý tuyền những hào quang và lịch lãm mà nếu có trông xa thì lóa mắt, trông gần thì ngất ngây. Mọi nhẽ anh com lê đồng bộ hết. Này nhé, xe anh Mec E300 đời mới tím bã trầu, móc khóa cũng hàng hiệu đâu Cavelli ba củ rưỡi. Bộ đồ anh bận trên người cũng đắt đến ngàn hai ( đô nhá), giày năm trăm ,Chưa kể con đồng hồ hiệu đếch gì tít bên Thụy sĩ dù tôi có giỏi ngoại ngữ thì đọc cũng gãy răng, nghe đâu cũng phải ba mấy ngàn. Lại còn thấp thoáng cái nhẫn ngọc trên tay đâu như vài nghìn nữa. Đến như cái bút anh giắt áo ngực nếu quy ra thóc cũng mười mấy tấn tươi. Nói túm lại cái con người anh riêng phần trang trí ngoại thất đã lên đến cả tỉ đồng. Thế thì cái thân thể, cái bên trong kia hẳn là cao quý lắm. Mà không cao quý sao được khi khuôn mặt thanh tú nhưng cương nghị kia được tóc điểm bạc hai bên mai trông anh lại có nét hao hao như cha đạo. Chả thế mà có đứa ví anh giống cha Gian - Phơ trên cái phim tiếng chim hót trong bụi mận gai
Còn Cu tự kỷ cũng liệt hạng giai nhân mặc dù gia cảnh nàng không lấy gì làm khá giả. Giai nhân mà sinh trong quyền quý là nhẽ thường, chứ đằng này nàng sinh trong bình dân thì sự ấy thật là đáng trọng. Nhẽ vì lẽ đó mà nàng ít nói chăng, dù nàng đẹp? Sự kiệm lời của nàng khiến anh bạn tôi rất sốt ruột nên điên tiết gán cho nàng cái đuôi không lấy gì làm tử tế .Nàng chẳng giận mà lại còn cắn móng cười duyên, mắt mi nháy như chớp giật, chập chờn long lanh ánh cảm lộ tinh khiết.

Tôi chả biết họ thành tình nhân của nhau bao giờ, quí nhau như thế nào, thích nhau ở điểm gì , chỉ biết trong một bữa tiệc không lấy gì làm trọng thể là chén thịt chó bên con sông Tô hiền hòa nặng nhọc chở tuyền là phân thì hắn đưa nàng đến. Tôi rất lấy làm ái ngại khi giữa quán chó xô bồ kẻ nhai người kháo mà lại lọt vào một đóa hồng rực rỡ như nàng. Càng tệ hơn nữa là mùi nước hoa hảo hạng trên da thịt váy xống của nàng át mất đi vị tinh tươm của miếng dồi kẹp lá mơ nhúng mắm tôm mà tôi đang mút dở. Nhưng mọi nhẽ lăn tăn của tôi tan biến ngay, nhường chỗ cho sự kính trọng lễ phép khi nàng nhâng cái chân chó hầm ngải cíu gặm một cách thiện nghệ lành nghề. Phàm những người làm được như thế hẳn có thâm niên ăn chó là lắm lắm. Tôi chẳng dám hỏi điều đó, và như đoán được lòng tôi, nàng bảo :
-lần đầu em đi ăn chó ngon quá anh nhỉ
 Và mồm thì luôn nức nở khen ngon.

 Hát hào hoa thì vưỡn như thường lệ, chậm rãi từ tốn tận hưởng đầy ưu tư. Hắn ăn thịt chó mà tôi cứ ngỡ đang chén một món cao lương hảo hạng hay món sushi thịt cá ngừ xanh của vùng biển lạnh giá Bê - ranh. Cách  hắn vẩy từng ngọn húng, vuốt từng cọng hành rồi bày ra bát nom cứ như nghệ nhân đang thửa đan một thứ đồ gì tinh vi và cầu kỳ lắm. Hay như cái việc  hắn nhúng miếng hấp vào bát mắm tôm chả hạn, chao ơi cứ nhấm nhẳng rụt rè như gái quê mới nhớn hẹn duyên đầu vậy. Hoặc như cái cách hắn bẻ bánh đa, phải tay tôi thì bốp phát thì tanh bành dưới chiếu, đằng này hắn cứ để nguyên cái mà bẻ từng miếng từ viền rồi vào đến trung tâm. Thanh tao lắm các anh chị ạ, tôi không đủ văn tài để tả đâu.

Thực ra tôi không định viết thêm mà phịa ra một cái kết ngớ ngẩn cho có chuyện. Nhưng chuyện nào thì được chứ riêng chuyện này thì không bởi nghĩ ra cái kết quả là quá khó, kể cả là cái kết ngớ ngẩn. Thế nên tôi kể nốt, rất thật thà.

Bẵng một thời gian không ăn nhậu cùng anh Hát hào hoa mặc dù vẫn thường bi bô điện thoại. Trong câu chuyện tôi hiểu hắn rất bận và tôi cũng vướng vào văn thơ ,tôi vẫn hay hỏi thăm tình yêu của  hắn còn xinh hay xấu và kết cấu ra sao, xào nấu thế nào. Hắn cho hay là ngày mỗi đẹp, kết cấu vẫn ổn định tự nhiên và chuyện bếp núc xào nấu uống ăn vẫn tốt,hắn tiết lộ rằng nàng vẫn còn con gái. Tôi nghe mà mừng cho hắn nhưng lại thấy bụng ấm ách. Tính tôi xưa nay vẫn thế, kém miếng là rất khó chịu .
Hôm qua hắn bất ngờ gọi cho tôi mời đi dự tiệc trọng. Hắn khuyến cáo tôi là nên cắp nách lấy một em mà đi cho khí thế bởi bữa tiệc đó dành cho các cặp đôi. Tôi ngây thơ bảo không có em nào. Hắn xui mầy viết thơ văn nhiều fans dụ đi hay thuê lấy một em, đâu khó. Tôi nhăn nhó lý do tuyền nhãi ranh đang còn hút mũi, có trưởng thành thì cũng đóng bỉm nhai giầu. Rồi tôi đề nghị vác con mái nhà đi cho ra dáng.Hắn chửi tôi thậm tệ, tiệc cho các cặp đôi vợ lịt bao giờ được dự phần. Nghe thế tôi bảo thôi dí cả cái con tiều vào. Nhưng  hắn nài cứ đi, nhỡ thằng nào hấp hơi mang dư theo một đứa. Thôi thì tôi cố đi xem có được giây máu ăn phần.

Gớm chết chết, hàng hiên của hồ bơi một khách sạn cổ kính phố nhớn đặc những người, tuyền giai thanh, gái lịch, nhẽ tuyền bạn chí thiết chí thân hay dân làm ăn cùng hắn việc đất cát. Ngó cái bộ dạng quần bò dép bọt của tôi mà tủi hờn quá thể. Không phải tôi không có lợn cưới, áo mới mà bởi tính tôi đơn giản, chỉ nghĩ đi nốc rượu chém gió rồi về. Chứ ai mà biết lại nhiêu khê đến thế.

Tôi chả dám giao thiệp với ai, phần vì nhẽ áo quần xoàng xĩnh, phần vì chẳng quen ai ngoài hắn .Tôi ngồi đóng đinh cạnh nàng Cu tự kỷ mặc cho hắn xăng xái nói cười. Đôi khi tôi muốn bắt chuyện với nàng nhưng thấy cái miệng lúc nào cũng cắm chặt vào ống hút thì đâm nản hẳn. Chúng tôi thành một đôi tự kỷ, không ngoa.

Vào tiệc chính  hắn mới về ngồi cạnh nàng. Hắn giải hộ nàng cái khăn ăn, soạn cho nàng bộ dao dĩa. Hình như nàng có đôi chút lóng ngóng khi dụng những thức này. Tôi cũng chẳng mấy tinh thông nên đôi lần đánh liều ăn bốc. Tôi thấy các cụ ta dạy phải lắm, học cái đếch gì thì học, hẵng học ăn trước. Dễ không? Khó lắm. Dễ thì chả phải lóng ngóng hay ăn bốc.,Thế này.

Tôi không hiểu người ta ăn bát súp thì nhâng lên rồi lấy thìa mà xúc, hay để nguyên bát dưới bàn trên đĩa sứ xinh xinh rồi hơi cúi mặt xuống dùng thìa múc bỏ vào mồm? Nhưng rõ ràng tôi thấy nàng dùng cách thứ hai trước khi ý tứ vén những lọn tóc lên tai rồi mới tru mỏ từ từ cúi xuống. Nhưng một cơn gió chết tiệt hay cây quạt đằng xa đã vô tình thổi hất dăm cọng  tóc xà vào bát súp. Hắn đương kiểu cách cầm ly vang lườm sang một cú sắc lẹm, lẩm bẩm " ăn gì mà vô ý thế". Tưởng nàng sẽ bật khóc hay chạy đi. Nhưng không, nàng ngẩng cao nghiêm ngắn mà rằng "bảnh bao như anh mà lên giường vẫn bận xịp Tàu, thì sao?"...ôi dào.

Dương Văn Cường

Chủ Nhật, 10 tháng 9, 2017

EM ƠI

Mẹ xui em đẻ con trai
Thì mẹ sẽ thưởng em hai trăm tròn
Đừng nghe cha mẹ dỗ ngon
Con nào mà chả là con chúng mình
Anh ngồi chờ đợi em sinh
Đếm thời gian giữa thinh không quặn người
Em rên khổ quá em ơi
Cơn đau quặn thắt thành lời bật ra
Đau đời anh đã trải qua
Riêng cơn đau đẻ thì ta chưa từng
Anh đau em cũng đau cùng
Em đau anh chỉ đếm từng cơn đau
Con trai con gái như nhau
Em cứ vui để con mau chào đời
Anh thương em lắm em ơi
Cùng hai con gái xinh  tươi ai bằng

Dương văn Cường
Uông bí :11/9/2017