Huệ ơi
Em đi giang dở con đường
Bờ xa, cỏ dại vô thường em ơi
Sáu mươi năm, một cuộc đời
Sao không đi trọn tới nơi cuối cùng ?
Nước mắt vợ, cháu con em đó
Đã vì em chảy ngược vào trong
Xa vời mảnh đất cha ông
Bao nhiêu bè bạn nhớ mong, thế mà...
Sao lại vội vần xa cuộc sống
Sao sớm về với chốn mênh mông
Dẫu là sắc sắc không không
Cũng chung một cõi tang bồng với nhau.
Hỡi ôi !
Nhớ một thủa lưng trâu mọt sách
Nhớ một thời bút giấy trường thi
Tranh nhau em nhất, anh nhì...
Trường chuyên, lớp chọn em đi một mình...
Khi em vào Bách khoa đại học
Anh dừng chân Xứ sở Hoa hồng
Quê nhà chỉ một, ngóng trông
Từng trang thư nhỏ mà lòng đầy vơi...
Tưởng đất nước bỉ rồi thì thái
Ai ngờ đâu máu rãi biên cương
Ngoại thù, nội giặc nhiễu nhương
Đường Thiên lý hóa con đường khổ đau...
Nhớ một thủa đi tàu trốn vé
Đời sinh viên tích tịch tình tang
Anh hùng ở giữa thế gian
Em như một kẻ hiên ngang, và rồi...
Thế là hết một thời trai trẻ
Không tương lai, tri kỷ cũng không
Em như thông mọc giữa rừng
Gió mưa, giông tố vẫy vùng thế thôi...
Rời Hà Nội trở về quê cũ
Cũng mang bao hy vọng giúp đời
Đất cằn sỏi đá quê ơi
Sao không chứa nổi một người tài hoa ?
Lại lần nữa rời xa làng xóm
Đất Tây Nguyên dong duỗi ngược xuôi
Ba zan níu giữ chân người
Hai mươi năm lẻ, một thời bể dâu...
Vẫn biết
Người mỗi tính, gia đình mỗi cảnh
Hạnh phúc cùng đau khổ song hành
Từ phụ lão đến trẻ ranh
Ai ai cũng ở trong vành nợ duyên.
Cũng may
Vợ em đó, là người hiền thục
Thân liễu tơ, nghị lực phi phàm
Một tay con một tay chồng
Hai tay gom cả bão giông về mình.
Cho nên:
Trời chẳng phụ nghĩa tình sau trước
Các con em theo gót mẹ cha
Bảng vàng tô thắm gương nhà
Vườn hoa cây đã trổ hoa ngọt ngào.
Than ôi !
Vừa đến lúc qua thời bỉ cực
Chưa kịp ngày hưởng phúc thái lai
Tin về sét đánh ngang tai
Em mang trọng bệnh, tính ngày nữa thôi...
Anh vội vã ngược lên phố núi
Nén niềm riêng sẽ tủi chia sầu
Gượng cười để lấp nổi đau
Quanh em ai cũng nhuốm màu tiếc thương.
Em ơi !
Em đi bỏ lại con đường
Bờ xa, cỏ dại vô thường nhớ em.
Câu thơ mang nặng nổi niềm
Tiễn em về chốn bình yên đất nằm
Em đi về chốn Vĩnh Hằng
Thơ buồn, rượu nhạt họ hàng tiễn đưa.
Hồn thiêng xin hưởng.
Thứ Tư, 3 tháng 12, 2014
Thứ Ba, 2 tháng 12, 2014
MƠ
MƠ
Hai ta cứ nằm úp thià mà nghe
Hoa đaị sân đền hùng rụng đấy
Một thời vua sai tán cọ xoè
Phe phẩy quạt vòm trời dâng ráng cháy
Bừng tỉnh dậy lòng bao áy láy
Em có giận không em thân yêu
Cái hôn mơ chắc anh nhớ em nhiều
Thơ:DƯƠNG VĂN CƯỜNG
Hai ta cứ nằm úp thià mà nghe
Hoa đaị sân đền hùng rụng đấy
Một thời vua sai tán cọ xoè
Phe phẩy quạt vòm trời dâng ráng cháy
Bừng tỉnh dậy lòng bao áy láy
Em có giận không em thân yêu
Cái hôn mơ chắc anh nhớ em nhiều
Thơ:DƯƠNG VĂN CƯỜNG
NỢ NHAU
NỢ NHAU
Biết rằng duyên nợ tại trời
Mà sao lòng vẫn không nguôi nhớ người
Một lần sau cuối này thôi
Sợi tơ vương lỡ nên đời nợ nhau
Thơ:DƯƠNG VĂN CƯỜNG
Biết rằng duyên nợ tại trời
Mà sao lòng vẫn không nguôi nhớ người
Một lần sau cuối này thôi
Sợi tơ vương lỡ nên đời nợ nhau
Thơ:DƯƠNG VĂN CƯỜNG
EM GÁI QUẤT LÂM
EM GÁI QUẤT LÂM
Rất cần một chút bình yên
Ở trong đáy mắt dịu hiền của em
Rất cần một khoảng êm đềm
Gió sương trĩu lại cong mềm vành môi
Rất cần một chút yêu đời
Để em sống tiếp mà vơi u buồn
Rất cần một chút niềm thương
Để em vá víu chiếc xuồng tâm linh
Rồi mai qua một mái đình
Tìm trong đó một bóng hình từ tâm
Thơ: DƯƠNG VĂN CƯỜNG
Rất cần một chút bình yên
Ở trong đáy mắt dịu hiền của em
Rất cần một khoảng êm đềm
Gió sương trĩu lại cong mềm vành môi
Rất cần một chút yêu đời
Để em sống tiếp mà vơi u buồn
Rất cần một chút niềm thương
Để em vá víu chiếc xuồng tâm linh
Rồi mai qua một mái đình
Tìm trong đó một bóng hình từ tâm
Thơ: DƯƠNG VĂN CƯỜNG
Thứ Ba, 25 tháng 11, 2014
CÔN SƠN
CÔN SƠN
Côn sơn đỉnh núi thật là cao
oán tiếng thông hờn gió vẫn chao
Vần thơ Nguyễn Trãi lời tâm tự
Sáng đến muôn đời tựa ánh sao
thơ:DƯƠNG VĂN CƯỜNG
Côn sơn đỉnh núi thật là cao
oán tiếng thông hờn gió vẫn chao
Vần thơ Nguyễn Trãi lời tâm tự
Sáng đến muôn đời tựa ánh sao
thơ:DƯƠNG VĂN CƯỜNG
ĐỪNG TRÁCH AI
ĐỪNG BAO GIỜ TRÁCH MÓC BẤT KỲ AI TRONG CUỘC SỐNG CỦA BẠN
Người Tốt sẽ cho bạn Hạnh Phúc…
Người Xấu cho bạn Kinh Nghiệm…
Người Tồi Tệ nhất cho bạn Bài Học…Và… người Tuyệt Vời Nhất sẽ cho bạn Kỷ Niệm.
Đừng hứa khi đang… vui !
Đừng trả lời khi đang… nóng giận !
Đừng quyết định khi đang… buồn !
Đừng cười khi người khác… không vui !
Cái gì mua được bằng tiền, cái đó rẻ.
Ba năm học nói, một đời học cách lắng nghe !
Chặng đường ngàn dặm luôn bắt đầu bằng 1 bước đi.
Đừng a tòng ghen ghét ai đó, khi mà họ chẳng có lỗi gì với ta.
Bạn nên tiêu những món cần tiêu, thưởng thức những gì nên thưởng thức, tặng cho thiên hạ những gì bạn có thể cho, nhưng đừng để lại tất cả cho con cháu. Bạn chẳng hề muốn chúng trở nên những kẻ ăn bám.
Đừng lo lắng về những gì sẽ xảy ra sau khi bạn ra đi, vì khi bạn đã trở về với cát bụi, bạn sẽ chẳng bị ảnh hưởng bởi lời khen hay tiếng chê bai nữa đâu.
Đừng lo lắng nhiều quá về con cái vì con cái có phần số của chúng và chúng sẽ tự tìm cách sống riêng. Đừng trở thành kẻ nô lệ của chúng.
Đừng mong chờ nhiều ở con cái. Con biết lo cho cha mẹ, dù có lòng vẫn quá bận rộn vì công ăn việc làm và các ràng buộc khác nên không thể giúp gì bạn.
Các con vô tình thì có thể sẽ tranh dành của cải của bạn ngay khi bạn còn sống, và còn muốn bạn chóng chết để chúng có thể thừa hưởng các bất động sản của bạn.
Các con của bạn cho rằng chuyện chúng thừa hưởng tài sản của bạn là chuyện dĩ nhiên nhưng bạn không thể đòi dự phần vào tiền bạc của chúng.
Với những người thuộc lứa tuổi 60 như bạn, đừng đánh đổi sức khoẻ với tài lực nữa. Bởi vì tiền bạc có thể không mua được sức khoẻ. Khi nào thì bạn thôi làm tiền? và có bao nhiêu tiền là đủ (tiền muôn, tiền triệu hay mấy chục triệu)?
Dù bạn có cả ngàn mẫu ruộng tốt, bạn cũng chỉ ăn khoảng 3 lon gạo mỗi ngày; dù bạn có cả ngàn dinh thự, bạn cũng chỉ cần một chỗ rộng 8 mét vuông để ngủ nghỉ ban đêm.
Vậy chừng nào bạn có đủ thức ăn và có đủ tiền tiêu là tốt rồi.
Nên bạn hãy sống cho vui vẻ. Mỗi gia đình đều có chuyện buồn phiền riêng.
Đừng so sánh với người khác về danh vọng và địa vị trong xã hội và con ai thành đạt hơn, nhưng bạn hãy so sánh về hạnh phúc, sức khỏe và tuổi thọ… Đừng lo nghĩ về những chuyện mà bạn không thể thay đổi vì chẳng được gì, mà lại còn làm hại cho sức khỏe bạn…
Bạn phải tạo ra sự an lạc và tìm được niềm hạnh phúc của chính mình. Miễn là bạn phấn chấn, nghĩ toàn chuyện vui và làm những việc bạn muốn mỗi ngày một cách thích thú thì bạn thật đã sống hạnh phúc từng ngày.
Một ngày qua là một ngày bạn mất đi, nhưng một ngày trôi qua trong hạnh phúc là một ngày bạn “được”.
Khi bạn vui thì bệnh tật sẽ lành; khi bạn hạnh phúc thì bệnh sẽ chóng hết. Khi bạn vui và hạnh phúc thì bệnh sẽ chẳng đến bao giờ.
Với tính khí vui vẻ, với thể thao thể dục thích đáng, thường xuyên ra ánh sáng mặt trời, thay đổi thực phẩm đa dạng, uống một thuốc bổ vừa phải, hy vọng rằng bạn sẽ sống thêm 20 hay 30 năm tràn trề sức khỏe.
Và nhất là biết trân quý những điều tốt đẹp quanh mình và còn BẠN BÈ nữa... họ đều làm cho bạn cảm thấy trẻ trung và có người cần đến mình… không có họ chắc chắn bạn sẽ cảm thấy lạc lõng, bơ vơ.!!!
Xin chúc bạn mọi điều tốt đẹp
DƯƠNG VĂN CƯỜNG
Người Tốt sẽ cho bạn Hạnh Phúc…
Người Xấu cho bạn Kinh Nghiệm…
Người Tồi Tệ nhất cho bạn Bài Học…Và… người Tuyệt Vời Nhất sẽ cho bạn Kỷ Niệm.
Đừng hứa khi đang… vui !
Đừng trả lời khi đang… nóng giận !
Đừng quyết định khi đang… buồn !
Đừng cười khi người khác… không vui !
Cái gì mua được bằng tiền, cái đó rẻ.
Ba năm học nói, một đời học cách lắng nghe !
Chặng đường ngàn dặm luôn bắt đầu bằng 1 bước đi.
Đừng a tòng ghen ghét ai đó, khi mà họ chẳng có lỗi gì với ta.
Bạn nên tiêu những món cần tiêu, thưởng thức những gì nên thưởng thức, tặng cho thiên hạ những gì bạn có thể cho, nhưng đừng để lại tất cả cho con cháu. Bạn chẳng hề muốn chúng trở nên những kẻ ăn bám.
Đừng lo lắng về những gì sẽ xảy ra sau khi bạn ra đi, vì khi bạn đã trở về với cát bụi, bạn sẽ chẳng bị ảnh hưởng bởi lời khen hay tiếng chê bai nữa đâu.
Đừng lo lắng nhiều quá về con cái vì con cái có phần số của chúng và chúng sẽ tự tìm cách sống riêng. Đừng trở thành kẻ nô lệ của chúng.
Đừng mong chờ nhiều ở con cái. Con biết lo cho cha mẹ, dù có lòng vẫn quá bận rộn vì công ăn việc làm và các ràng buộc khác nên không thể giúp gì bạn.
Các con vô tình thì có thể sẽ tranh dành của cải của bạn ngay khi bạn còn sống, và còn muốn bạn chóng chết để chúng có thể thừa hưởng các bất động sản của bạn.
Các con của bạn cho rằng chuyện chúng thừa hưởng tài sản của bạn là chuyện dĩ nhiên nhưng bạn không thể đòi dự phần vào tiền bạc của chúng.
Với những người thuộc lứa tuổi 60 như bạn, đừng đánh đổi sức khoẻ với tài lực nữa. Bởi vì tiền bạc có thể không mua được sức khoẻ. Khi nào thì bạn thôi làm tiền? và có bao nhiêu tiền là đủ (tiền muôn, tiền triệu hay mấy chục triệu)?
Dù bạn có cả ngàn mẫu ruộng tốt, bạn cũng chỉ ăn khoảng 3 lon gạo mỗi ngày; dù bạn có cả ngàn dinh thự, bạn cũng chỉ cần một chỗ rộng 8 mét vuông để ngủ nghỉ ban đêm.
Vậy chừng nào bạn có đủ thức ăn và có đủ tiền tiêu là tốt rồi.
Nên bạn hãy sống cho vui vẻ. Mỗi gia đình đều có chuyện buồn phiền riêng.
Đừng so sánh với người khác về danh vọng và địa vị trong xã hội và con ai thành đạt hơn, nhưng bạn hãy so sánh về hạnh phúc, sức khỏe và tuổi thọ… Đừng lo nghĩ về những chuyện mà bạn không thể thay đổi vì chẳng được gì, mà lại còn làm hại cho sức khỏe bạn…
Bạn phải tạo ra sự an lạc và tìm được niềm hạnh phúc của chính mình. Miễn là bạn phấn chấn, nghĩ toàn chuyện vui và làm những việc bạn muốn mỗi ngày một cách thích thú thì bạn thật đã sống hạnh phúc từng ngày.
Một ngày qua là một ngày bạn mất đi, nhưng một ngày trôi qua trong hạnh phúc là một ngày bạn “được”.
Khi bạn vui thì bệnh tật sẽ lành; khi bạn hạnh phúc thì bệnh sẽ chóng hết. Khi bạn vui và hạnh phúc thì bệnh sẽ chẳng đến bao giờ.
Với tính khí vui vẻ, với thể thao thể dục thích đáng, thường xuyên ra ánh sáng mặt trời, thay đổi thực phẩm đa dạng, uống một thuốc bổ vừa phải, hy vọng rằng bạn sẽ sống thêm 20 hay 30 năm tràn trề sức khỏe.
Và nhất là biết trân quý những điều tốt đẹp quanh mình và còn BẠN BÈ nữa... họ đều làm cho bạn cảm thấy trẻ trung và có người cần đến mình… không có họ chắc chắn bạn sẽ cảm thấy lạc lõng, bơ vơ.!!!
Xin chúc bạn mọi điều tốt đẹp
DƯƠNG VĂN CƯỜNG
BÁI ĐÍNH
BÁI ĐÍNH
Trời cho đất ở đẹp yên lành
Nhân chứng Minh Không tác hợp thành
Hùng vĩ uy linh ngời Bái Đính
Ninh Bình đất thánh rất lừng danh
Trời cho đất ở đẹp yên lành
Nhân chứng Minh Không tác hợp thành
Hùng vĩ uy linh ngời Bái Đính
Ninh Bình đất thánh rất lừng danh
Chẳng biết từ ngày phật hóa thân
Rừng cây thay lá biết bao lần
Dưới gốc bồ đề bao quan chức
Tên nối cùng tên xuân nối xuân
Tượng đứng hai hàng mãi chẳng già
Trăm năm rung động nét tài hoa
Mắt người ai thấy dung nhan phật
Mà tự tay người phật hiện ra
thơ:DƯƠNG VĂN CƯỜNG
Rừng cây thay lá biết bao lần
Dưới gốc bồ đề bao quan chức
Tên nối cùng tên xuân nối xuân
Tượng đứng hai hàng mãi chẳng già
Trăm năm rung động nét tài hoa
Mắt người ai thấy dung nhan phật
Mà tự tay người phật hiện ra
thơ:DƯƠNG VĂN CƯỜNG
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
